“Mẹ mắng y như bà ngoại hồi xưa mẹ kể á” – con nói xong, tôi đứng lặng
Tôi từng hứa với chính mình:
“Mai này có con, mình sẽ khác.
Mình sẽ dịu dàng, sẽ lắng nghe, sẽ không làm con đau như mẹ từng làm với mình.”
Và rồi… tôi làm mẹ.
Tôi yêu con nhiều. Tôi cố gắng mỗi ngày.
Nhưng vẫn có những lúc con sai, tôi cáu, tôi hét, tôi gằn giọng – rồi lại tự trách.
Tôi tưởng mình đã khác.
Cho đến một ngày, khi con làm đổ sữa, tôi quát lớn:
“Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi mà con vẫn…!”
Con không khóc. Chỉ nhìn tôi rồi nói nhỏ:
“Mẹ mắng y như bà ngoại hồi xưa mẹ kể á.”
Tôi đứng chết lặng.
Câu nói đó – không oán trách, không buộc tội – nhưng…
giống như một chiếc gương rất lớn, đặt trước mặt tôi – phản chiếu lại điều mà tôi từng rất sợ:
Mình đang vô thức lặp lại tổn thương. Đọc tiếp “Tôi từng vô thức lặp lại tổn thương – và đã dừng lại”