Khi “giỏi” trở thành điều kiện để được công nhận
“Con giỏi lắm!”
“Mẹ tự hào vì con đứng nhất lớp!”
“Bố yêu con nhất khi con đạt giải!”
Những câu nói tưởng như đầy yêu thương,
lại có thể là những cái bẫy ngọt ngào nhất mà đứa trẻ phải mang theo suốt tuổi thơ.
Mỗi lần con đạt điểm cao – con được ôm, được khen, được khoe với họ hàng.
Nhưng những lúc con vấp ngã, điểm thấp, buồn bã – lại là ánh mắt im lặng, thất vọng.
Không ai mắng con.
Nhưng con hiểu ngầm: hôm nay mình không giỏi – và có lẽ không được yêu nhiều như hôm qua. Đọc tiếp “Con không cần phải giỏi để được yêu”