Khi con phạm lỗi – phản xạ đầu tiên thường là trừng phạt
Con đánh em → bị la mắng.
Con nói dối → bị cấm chơi, tịch thu đồ.
Con làm vỡ đồ vật → bị phạt đứng úp mặt vào tường.
Con nổi cáu, không nghe lời → bị bố mẹ quát, dùng lời cay nghiệt:
“Mày hư quá rồi!”
“Con hư thì đi ra ngoài luôn đi!”
“Cứ như thế này thì ai còn thương con nữa!”
Những hình phạt ấy – đôi khi rất nặng, đôi khi chỉ là lời nói –
nhưng lặp đi lặp lại mỗi khi con phạm lỗi,
trở thành một phản xạ quen thuộc của người lớn.
Ta nghĩ rằng:
-
Phạt là để con nhớ
-
Con phải thấy đau – thì mới chừa
-
Nếu không xử lý mạnh – con sẽ “nhờn”
Nhưng điều con cảm nhận được – không giống như điều ta nghĩ.
Thay vì nhận ra lỗi sai,
con thu mình lại trong nỗi sợ.
Thay vì biết cách làm lại,
con ghét bản thân vì đã “làm bố mẹ thất vọng.”
Thay vì thấy cơ hội sửa sai,
con chỉ thấy một bức tường ngăn giữa mình và người lớn. Đọc tiếp “Khi con phạm lỗi – hãy chọn chữa lành, không trừng phạt”