Có những cảm xúc chỉ chờ được viết ra – để không phải sống mãi trong ngực bạn
Bạn từng có những ngày muốn khóc – mà không thể.
Muốn nói – nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Muốn giải thích điều gì đó rất thật trong lòng – nhưng mọi lời bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Và thế là bạn im.
Cảm xúc không được nói ra – thì nằm lại trong người.
Nằm ở bờ ngực đau âm ỉ.
Nằm ở giấc ngủ chập chờn.
Nằm trong ánh mắt hay cúi xuống – mỗi khi ai hỏi “bạn sao rồi?”
Có những điều bạn không thể kể với ai…
nhưng có thể kể với trang giấy.
Viết – không phải để “giỏi văn.”
Viết – là để thở.
Để buông.
Để những điều đã chật kín bên trong…
cuối cùng cũng có đường đi ra.