Bạn là người mạnh mẽ.
Bạn tự mình làm.
Tự mình vượt qua.
Tự mình gồng – dù lòng rất mỏi.
Nhưng có khi nào…
giữa những lần cố gắng ấy,
bạn ước gì có ai đó đến,
ôm bạn một cái,
nói:
“Thôi… đừng gồng nữa, để mình bế bạn ra khỏi nỗi mệt này nha.”
Không phải vì bạn yếu.
Chỉ là… bạn từng đổ – mà không ai đỡ.
Từng yếu – mà bị bỏ mặc.
Từng cần – mà không ai đến.
Nếu bạn từng sống như thế,
bài viết này không để trách bạn vì mong được cứu,
chỉ để nói rằng:
“Con à, lần này, con có thể học cách tự nâng mình dậy – dịu dàng, không vội, và không còn một mình nữa.” Đọc tiếp “Bạn có đang mong ai đó “cứu” mình – vì ngày xưa không ai ở lại?”