Tôi từng nghĩ, làm mẹ giỏi là phải:
– Luôn dậy sớm hơn con.
– Làm cơm, đưa đón, dạy học, chơi cùng con.
– Không được mệt. Không được quạu. Không được than thở.
Tôi từng nghĩ, “yêu con” nghĩa là phải làm hết – và làm đúng.
Mỗi ngày của tôi giống như một chiếc balo không đáy: càng cố gánh, càng nặng.
Và tôi cứ gồng.
Gồng để con ăn uống đủ bữa.
Gồng để con học giỏi, ngoan ngoãn.
Gồng để nhà cửa chỉn chu.
Gồng để không ai chê mình là “người mẹ lười biếng”.
Tôi vẫn nghĩ mình đang ổn –
cho đến một hôm, con gái tôi – mới chỉ 5 tuổi – nhìn tôi và hỏi nhỏ:
“Mẹ ơi, sao mẹ buồn hoài vậy?”
Tôi giật mình.
Tôi chưa từng nói với con mình buồn.
Tôi vẫn cười, vẫn làm mọi việc như thường.
Nhưng ánh mắt con… nhìn thấu được những mỏi mệt mà chính tôi cũng đã quen giấu đi. Đọc tiếp “Chia sẻ câu chuyện: Từ gồng gánh đến nhẹ nhàng làm mẹ”